Chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam

“KHOẢNG LẶNG”

Ngày đăng tin: 14/11/2017

Giữa những chộn rộn, bộn bề của cuộc sống, những vòng quay thời gian cuốn ta vào những vòng xoáy cuộc đời. Rồi để vô tình quay nhìn lại ta bắt gặp những khoảng lặng giữa dòng đời. Những khoảng lặng chẳng thành hình thành dạng, chẳng âm thanh sắc màu.

Phải chăng đó chỉ là những nốt trầm trong một bản hoà tấu tu dương, một bông hoa violet nhỏ nhoi, mỏng manh bò sát mặt đất chứ không vươn  mình toả sáng rực rỡ, khoe hương sắc như hoa hồng. Và trong vô vàn những khoảng lặng của cuộc đời ấy, có những khoảng lặng chỉ của riêng thầy, riêng cô và của riêng chúng con.

Đó có chăng là những hy sinh, cống hiến thầm lặng của thầy cô, những người lái đò tận tụy đưa những chuyến đò sang sông, còn mình thì vòng về bến cũ, tiếp tục cống hiến hết mình mà không một lời kêu ca than vãn. Khoảng lặng ấy là những đêm khuya ngồi bên ánh đèn soạn những từng trang giáo án, chấm từng bài toán, bài văn...

Khoảng lặng ấy là những giờ lên lớp dùng hết tâm huyết của mình để truyền đạt cho chúng con từng lời hay, lẽ phải, dạy cho chúng con những kiến thức để vững bước vào đời. Đó còn là những nét suy tư trên gương mặt, là những lần thao thức, trăn trở, lo sợ chúng con sa ngã, lo cho tương lai của chúng con không biết sẽ xuôi ngược về đâu? Và còn, còn nhiều nữa những khoảng lặng như thế, những khoảng lặng chẳng thành hình thành dạng, chẳng thanh âm sắc màu nhưng quý giá biết bao tấm lòng thầy cô.

Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết, con người không biết tha thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.

Gửi những người chèo đò mải miết giữa sông xưa.

Gửi thầy con, người mải miết chèo lái những dòng đời xuôi ngược…

Con còn nhớ rõ hình bóng thầy trên bục giảng năm ấy. Mái tóc pha hơi sương, chiếc cặp sách cũ, nụ cười hằn những vết chân chim đượm màu thời gian đã theo chúng con đi hết những năm tháng cuối của thuở học trò có lớn mà không có khôn…

Bụi phấn rơi rơi theo từng dòng thầy viết, rơi vào cả tâm hồn non nớt chúng con những bài học về cuộc đời.

Thuở ấy, chúng con nào biết làm người phải có lấy một ước mơ, dù giản dị, nhỏ nhoi hay cao sang to lớn. Chiếc bảng đen, từng trang giấy trắng, những lời giảng dạy của Thầy chính là đoạn đường dài dẫn chúng con với những ước mơ đầu tiên ấy!

Thưở ấy, chúng con nào biết cuộc đời chỉ có những bà tiên và ông bụt, rằng Lý Thông, mụ gì ghẻ, hay quỷ dữ chỉ có trong truyện mà thôi… Cuộc đời này vẫn luôn là bài một bài toán khó, mà đi hết cả quãng đường dài chúng ta mới nhận ra chẳng có lời giải nào tốt hơn ngoài hai từ “trải nghiệm”.

Thầy dạy rằng bước vào đời chúng con cần có một đôi mắt sáng và một trái tim biết yêu thương, để đối tốt với những người ngay và tránh xa những toan tính, bon chen của những kẻ độc ác.

Thưở ấy, chúng con nào biết “tha thứ” là một động từ đẹp nhất chỉ sau “yêu”. Thầy dạy chúng con đừng quay lưng với những người đã nhận lỗi, đừng mang ngõ cụt đến cho những người đã biết mình sai, đừng nhẫn tâm với những người đã biết quay lại… Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết, con người không biết tha thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.

Thưở ấy, chúng con nào biết cậu bạn kia lấm lem bùn đất chỉ vì giúp ba cày thêm ruộng lúa, đâu biết cô bạn thỉnh thoảng ngủ gật trong lớp kia tối qua thức khuya trông em cho mẹ ốm, đâu biết cậu bạn bên cạnh mình có người thân bệnh nặng nên bỏ học thường xuyên…

Chúng con vẫn chỉ là những đứa trẻ ngây thơ nhìn cuộc đời bằng một ánh nhìn như vốn dĩ, mà vô tình lãng quên đi đằng sau nó có thể là cả một câu chuyện dài.

Thầy dạy chúng con hãy biết để ý và chăm sóc đến những người xung quanh, hãy biết trân trọng những điều tưởng như rất bình thường nhưng vô cùng quý giá. Bởi có một ngày, yêu thương cũng có thể là quá muộn… khi mà hợt hời và vô tâm đã bỏ xa khoảng cách giữa những con người.

Thưở ấy, chúng con nào biết cuộc đời luôn là những vòng quanh. Những khúc gập, những quanh co, những thác ghềnh luôn là một phần không thể thiếu. Đừng mơ tưởng về cuộc đời là một đường thẳng… Nếu cuộc đời con không có những khúc ngoặt, hiển nhiên nó đã vô nghĩa đi rất nhiều rồi.

Thầy còn dạy chúng con phải biết ngẩng đầu trước thất bại, đừng dừng lại khi phía trước còn nhiều lắm những chông gai… Quá nửa cuộc đời con đã sống như lời thầy dạy, con lớn thêm một chút rồi, thầy ơi…

Dẫu đông dài, hạ trắng, nắng gắt hay mưa giông…

Những người chèo đò vẫn mải miết qua sông đưa khách…

Dẫu gió lạnh, đèn khuya, lưng áo mỏng…

Thầy tôi trăng hắt những đêm kia, vẫn mải miết chèo đời…


Xin chân thành tri ân tất cả các thầy cô đã đi qua cuộc đời của con và tri ân những cảm xúc rất thật mà thầy cô đã mang lại. Con xin mang tất cả những tình cảm này như một hành trang vào đời. Ngày 20 tháng 11, ngày nhớ và cảm ơn những người đã giúp cho chúng con đạt đến những ước mơ của chính mình.

Nguyễn Mạnh Quyền – Chi đoàn K1C